Thay chị lấy chồng tập 1

Mỗi một cô gái đều hy vọng được gả mang lại người đàn ông mình yêu thương. 

Tôi cũng vậy. 


Hôm ni, tôi đã được lấy người đàn ông mà mình yêu mười nhị năm trời, chỉ có điều là dùng danh nghĩa của chị gái mình - Tống Duyên Minc mà thôi… 

Tôi và chị gái Tuy có khuôn mặt giống nhau, nhưng lúc nhỏ vì sơ suốt của bệnh viện nên tôi bị đưa vào cô nhi viện. 

Cho đến ba năm trước tôi mới trở về nhà họ Tống. 

Đứa bé gái lỗ mãng như tôi hoàn toàn xa lạ với nhà họ Tống lớn như vậy nhưng vì từ nhỏ tôi không có bố mẹ nên tôi luôn cẩn thận, hy vọng có thể hòa nhập với gia đình ấy, hy vọng có được sự yêu thương của bố mẹ. 

Vậy nên hôm trước, lúc bố mẹ và chị gái cầu xin tôi gả đến Lý Hào Kiệt cố gắng cho chị gái, tôi gần như chẳng nghĩ gì mà đồng ý luôn. 

Một là vì tôi yêu Lý Hào Kiệt, hai là vì đây là lần đầu tiên tôi được người nhà cần đến nên tôi không muốn khiến họ thất vọng. 

Giờ đã là mười nhị giờ sáng, sau thời điểm nghi thức lễ cưới kết thúc, Lý Hào Kiệt liền vội vàng rời khỏi, chẳng thèm dặn dò tôi lấy một câu. 

Nhìn chiếc nhẫn kim cương trên tay, vào lòng tôi không khỏi cảm thấy đau khổ, 

Dưới nhà truyền đến tiếng động cơ nổ máy của ô tô, là Lý Hào Kiệt về, tôi bước đến trước gương, vội vàng chỉnh lại đầu tóc mình một chút rồi bước ra khỏi phòng ngủ với chút căng thẳng. 

Dưới nhà. 

Thấy Lý Hào Kiệt đi vào, tôi liền nở nụ cười hạnh phúc của một người vợ, đặt đôi dép lê đến bên cạnh chân người đàn ông, rồi gọi tiếng, “Ông xã, anh về… rồi à.” 

Tôi còn chưa nói hết câu thì đã ngửi thấy vào không khí toàn mùi rượu, trong đó còn kèm theo mùi nước hoa nồng nặc… 

Mũi bỗng chua chát. 

Cả tối nay anh ấy đã đi đâu? 

Câu trả lời không nói cũng rõ. 

Nhưng tôi biết nhiệm vụ của mình, tôi gả đến đây cố kỉnh mang đến chị gái, quan hệ giữa tôi và Lý Hào Kiệt quan tiền hệ đến sự hợp tác giữa nhà họ Tống và nhà họ Lý. 

Nghĩ đến điều này, Mặc dù vào lòng tôi cảm thấy rất mất mát, nhưng vẫn cố mỉm cười. 

Mặc kệ sự khinc thường của người đàn ông, tôi vẫn theo anh ấy lên tầng, rồi gọi một tiếng, “ông xã.” 

Ngẩng mặt lên nhìn nhưng lại nhìn thấy người đàn ông đã cởi áo sơ mày ra, cơ bắp cường tráng hiện ra vô cùng gợi cảm dưới ánh đèn mập mờ trong phòng ngủ. 

Mặt tôi lập tức đỏ đến tận có tai, vội vàng cù người đi, đang định xin lỗi thì liền cảm giác thấy một cánh tay mạnh mẽ vòng qua từ phía sau. 

Trong lúc tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã quăng tôi lên, đợi đến lúc tôi nhận ra thì cả người đã bị ném xuống giường rồi. 

Tuy đệm rất êm nhưng tôi bị ngã xuống từ rất cao nên lưng vẫn rất đau. 

Tôi thấy Lý Hào Kiệt đứng bên cạnh giường, từ trên cao nhìn tôi, khuôn mặt sắc sảo của người đàn ông bị ngược sáng, Tuy tôi không nhìn thấy biểu cảm của anh ấy nhưng lại có thể cảm nhận được sự lạnh lùng thăm thẳm. 

Ngay lập tức, người đàn ông bỗng nhiên mở miệng hỏi tôi, “Cô tên là gì?”

“Em?” Câu hỏi này khiến lòng tôi bỗng cảm thấy sợ hãi, nhưng vẫn trả lời, “Tống, Tống Duyên Minh…” 

Tôi không phải tên Tống Duyên Minh, tôi tên Tống Duyên Kkhô hanh. 

Nhưng tôi không thể nói ra tên mình được. 

Tôi vừa trả lời ngừng thì người đàn ông liền trực tiếp ghì người xuống, một tay anh ấy túm chặt lấy tóc tôi, ép tôi phải nhìn anh ấy, hỏi từng chữ một: “Tống, Duyên, Minc, phải không?” 

Lúc này tôi mới nhìn rõ khuôn mặt anh ấy, vào đôi mắt sâu thẳm ấy lúc này không có lấy một chút ấm áp mà là… 

Sự hận thù thấu tận xương tủy! 

Lúc anh ấy nói tên của chị gái, trong bé mắt đen nhánh ấy có theo sự cáu kỉnh rất kín đáo. 

Rõ ràng là mùa hè nhưng trán tôi lại lấm tấm một lớp mồ hôi lạnh, vào lòng vô cùng hoang mang rối loạn. 

Tóc thì bị anh ấy giữ, mặt thì chẳng thể tảo được, chỉ có thể nhìn anh ấy như vậy, cố gắng gật đầu hết mức có thể. 

Trái tyên sớm đã bị treo lơ lửng rồi. 

Lý Hào Kiệt dường như thấy tôi thừa nhận, đôi mắt nhìn tôi lại càng trở nên lạnh lẽo hơn, anh ấy mở miệng nói: “Hôm ni cô đã đến đây rồi, vậy thì phải giác ngộ ra rằng, tôi, trước giờ không phải là người tốt gì đâu!” 

Vừa dứt lời, tôi liền nghe thấy tiếng chiếc váy dài màu đỏ trên cơ thể mình bị xé rách ra! 

Ngay lập tức, người đàn ông hoàn toàn không màng đến sự vùng vẫy của tôi mà tiến quân thần tốc…


Chuyên mục: Tin Tức