GOLDEN SKY _ CÙNG NHẢY NÀO CÁC BẠN ƠI _ LET'S DANCE

  -  

Mỗi thứ biết một tí nhưng không giỏi thứ gì?

Mình có một ưu điểm đồng thời cũng là một nhược điểm, đó là ham học hỏi. Mình thích học lắm, cứ được học cái gì đó mới là mắt sáng rực lên. Vấn đề là mình học tùm lum thứ, mỗi thứ mình biết một tí nhưng mình không thật sự giỏi cái gì. Mỗi khi được người khác khen là đa tài, thú thật mình cũng thấy sướng nhưng đằng sau đó cũng là một chút áp lực. Bởi vì mình không cố chứng minh bản thân đa tài. Mình chỉ đang thỏa mãn niềm vui học được cái gì đó mới. Mình rất vui vì mình đã học và làm được. Tính mình thường quan tâm cái gì thì tìm hiểu rất nhiều. Cái gì không biết đều có thể học và làm được.

Bạn đang xem: Golden sky _ cùng nhảy nào các bạn ơi _ let's dance

Bạn có thể thấy ở những người thành công thì họ có sự tập trung, họ chỉ thật sự tập trung vào một đến hai lĩnh vực thế mạnh của họ. Điều đó định hình nên thương hiệu của bản thân họ. Giống như các cụ đã dạy “Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh” hay “Một nghề cho chín còn hơn chín nghề”. Tuy nhiên ở xã hội hiện đại ngày nay trang bị cho bản thân nhiều kỹ năng cũng là một điều tốt. Nhất là trong bối cảnh đại dịch khó khăn thì tình trạng bị mất việc làm cũng khá phổ biến và người ta buộc phải trang bị những kỹ năng mới để kiếm tiền.

Thế thì nên giỏi một thứ hay biết nhiều thứ?

Khi công việc buộc bạn phải trở nên đa nhiệm

Nếu bạn là người làm content và lại làm trong các doanh nghiệp vừa và nhỏ thì việc bạn phải trở nên đa năng là điều hết sức bình thường. Nhiều người viết, biên tập rồi tự thiết kế ảnh trên Canva, tự edit cả video. Lúc mới ra trường, mình chỉ có kỹ năng viết và biên tập thôi, mình cũng đã tìm được một công việc đúng với chuyên môn. Lúc đó những khâu như thu âm, thiết kế, biên tập âm thanh, dựng video đều có người khác làm. Nhưng dần có sự biến động về nhân sự, họ nghỉ việc hoặc bị cắt giảm, vì thế biên tập viên ngày càng phải ôm nhiều việc hơn.

Mình đã tự học các phần mềm dựng video, tự mày mò học Photoshop, Illustrator. Cách đây nhiều năm lúc mình mới đi làm thì Canva chưa phổ biến như bây giờ, mình với trình gà mờ cũng có thể làm ra những chiếc banner, cover fanpage hay photo quote cây nhà lá vườn. Thậm chí lúc ấy leader của mình còn bảo em cứ ôm việc thế thì designer không có việc để làm nữa đâu. Tuy nhiên tính mình vốn thích học hỏi và muốn chủ động trong công việc. Đôi khi mình cần gấp cái gì mà thiết kế đang bận với dự án khác thì mình cũng có thể chủ động làm ở mức chấp nhận được.

Tất nhiên là một người đa nhiệm thì sẽ không chuyên nghiệp bằng việc teamwork và phân công việc cho người đúng chuyên môn. Mình cứ nghĩ là vì công ty mình nhỏ nên mới thế. Nhưng sau này khi nhận thêm một số job làm thêm bên ngoài mình mới biết đây là tình trạng chung của người làm content, kể cả ở những công ty lớn. Thường các bạn viết được, biên tập được, đồng thời cũng design được ảnh và dựng được video ở mức độ cơ bản.

Mình có xem một số tutorial hướng dẫn làm ảnh, video của các bạn ở trên Canva. Thật sự các bạn trẻ bây giờ rất năng động, đa năng, và tư duy thiết kế cũng tốt. Điều quan trọng là các bạn biết biến những quy trình phức tạp trở nên đơn giản hơn. Gen Z là thế hệ gắn liền với công nghệ mà bản thân mình cũng học hỏi được ở các em rất nhiều thứ.

Gần đây designer hỗ trợ dịch vụ mình làm được huy động tập trung cho một dự án mới, vì thế mình buộc phải tự làm ảnh cho các video của mình. Mình chủ yếu lên Canva, tìm những mẫu ưng ý, thay đổi một chút ảnh minh họa và chữ cho phù hợp với nội dung của mình. Nhưng dần dần mình thấy mấy cái ảnh mình làm rất phèn mà lại chẳng thống nhất phong cách gì cả. Thế là mình mới bỏ thời gian, lên Youtube cập nhật cấp tốc kiến thức dùng Canva căn bản. Thậm chí còn thức rất khuya để học một cách chuyên tâm.

Mình cũng dành thời gian thiết kế ảnh thumbnail cho một job làm thêm mình nhận bên ngoài. Vì đây là bài phỏng vấn nên mình tự mặc định là cần đầu tư cho ảnh một chút. Thế nhưng bài gần nhất biên tập viên có nhắn mình sửa lỗi đánh máy ở phần chữ trên ảnh, đồng thời viết hoa đầu câu. Mình mới ngựa ngựa lên bảo thiết kế là phải phá cách một tí chứ có như viết đâu mà phải tuân theo các quy tắc. Nhưng bạn ấy nói thẳng toẹt là: “Nhưng em thấy không đẹp”. Câu nói này như đấm thẳng vào lòng tự trọng của mình vậy.

Mình thấy ấm ức vì mình đã dành thời gian để bài vở chỉn chu hơn nhưng lại bị dội gáo nước lạnh. Hôm ấy tâm trạng mình cũng không tốt nữa. Mình cố phân bua là một người làm content đa nhiệm thì sẽ không thể chuyên nghiệp bằng designer được. Bên cạnh đó, muốn đẹp thì phải có tư duy thiết kế và có thời gian, mà mình thì quá bận. Em ấy nói nếu mình không có đủ thời gian với sản phẩm thì làm đúng yêu cầu là được.

Mình như ngã ngửa, ớ ra một điều. Tự mình thân làm tội đời mà kết quả lại không tốt. Điều này khiến mình suy nghĩ một chút về bản thân. Nhất là gần đây một người bạn của mình nói rằng cậu ấy thấy mình viết hay, làm podcast cũng tốt, nhưng vẽ thì không đẹp. Mình chống chế bảo thì mới học mà, còn phải luyện tập thêm. Nhưng điều này cũng khiến mình bị dao động vì thú thực mình đã từng có ý định học vẽ nghiêm túc, vừa để thỏa mãn sự sáng tạo, vừa có cơ hội kiếm thêm thu nhập.

Xem thêm: Liver Cirrhosis: Update And Current Challenges, Tải Bài Hát The Fat Rat Remix

Nhưng sau khi bị dội cho vài gáo nước thì mình rút ra được vài bài học.

Thứ nhất là làm đủ những gì mình được yêu cầu, không làm hơn vì đôi khi hơn cũng không tốt.

Thứ hai là mình phải chấp nhận một điều mình không thể giỏi nhiều thứ. Đúng là cái gì không biết mình đều có thể học và làm được, nhưng không giỏi, không chuyên sâu. Mình đã hơi buồn về bản thân một chút nhưng khi nghĩ lại một cách thấu đáo hơn thì mình thấy dù không giỏi, mình cũng đã làm tốt nhất trong khả năng có thể rồi. Mình có thể thiết kế chưa chuyên nghiệp nhưng còn hơn không biết làm.

Thứ ba là mình phải vững tâm trước nhận định của người khác. Mình rất sợ những lời khen như mình giỏi giang, đa tài khiến mình lâng lâng và ảo tưởng về bản thân. Vì tự bản thân mình phải biết khả năng của mình đến đâu. Mình không hơn gì người khác, có chăng mình chỉ khác họ là mình thích mày mò học hỏi thôi. Và những cái gì bạn vẫn muốn làm sau khi người khác chê bạn thì đó là điều bạn thật sự yêu thích.

Mình lấy ví dụ, hồi nhỏ mình đã tự định hướng một số nghề nghiệp tương lai như làm nhà báo, biên tập viên, làm ở đài phát thanh. Tuy nhiên mình không có chất giọng tốt và khi phỏng vấn cho công việc hiện tại mình đang làm thì mình tí thì bị loại, sau đó được gọi đi làm ở phút chót. Sau này mình cũng bị loại cái job thu âm sách nói do không cạnh tranh được với những giọng đọc chuyên nghiệp khác. Mình cũng bị từ chối nhiều chứ. Thậm chí có lần mình đã gác mic đi và không làm bất cứ việc gì liên quan đến thu âm giọng của mình nữa. Nhưng rồi mình nhận ra chất giọng của mỗi người là độc đáo duy nhất và mình vẫn muốn cất lên tiếng nói của mình biết bao. Thế là series này ra đời.

Nhiều khi mình cũng nằm nghĩ về việc tại sao mình cứ làng nhàng như thế này, mỗi thứ mình biết một tí nhưng mình không nổi trội trong bất kỳ việc gì cả. Sau rồi mình lại nghĩ đâu phải ai sinh ra cũng để trở thành những người vĩ đại, có những người họ sống cả cuộc đời làng nhàng như vậy. Mình có cuộc sống bình yên, mọi thứ đều khá suôn sẻ, mình được làm những gì mình thích, như vậy chẳng phải tốt sao?

Thích học hỏi, mỗi thứ biết một tí cũng đâu có gì là không tốt?

Gần đây mình có đọc lại một bài viết vào hồi tháng ba khi mình liệt kê ra những vấn đề của bản thân và hướng giải quyết. Đến thời điểm hiện tại thì có những vấn đề vẫn lặp đi lặp lại như những vấn đề về giấc ngủ, tâm lý không vững. Cũng có những vấn đề mà mình đã thỏa hiệp được với nó, như cảm giác chán nản trong công việc. Có những vấn đề không còn là vấn đề nữa, như việc mình từng rất áp lực khi đi học Art. Áp lực deadline, bài vở, học phí, nay đều không còn là vấn đề nữa vì mình đã nghỉ rồi. Nếu như đây là cuộc thử nghiệm dạo chơi thì hẳn là cuộc dạo chơi tốn tiền nhất. Nhưng mình vẫn luôn bị ám ảnh bởi những thứ bị bỏ dở. Như việc học vẽ nhưng không đến nơi đến chốn, chưa biết chơi loại nhạc cụ nào.

Khi suy nghĩ thấu đáo hơn một chút nữa thì mình thấy trải nghiệm là rất quan trọng, có thử mới biết là mình có phù hợp hay không. Thay vì tập trung và thật giỏi một thứ gì đó, mình vẫn thích được trải nghiệm và học hỏi những thứ mới mẻ hơn. Vì mình chỉ được sống có một lần thôi. Nghĩ kỹ lại, mình đâu phải là người làng nhàng, mỗi thứ biết một tí nhưng không giỏi cái gì. Mình có chuyên môn, có công việc để nuôi bản thân mà. Mình cũng nghĩ cái gì thử mà không phù hợp thì dừng lại cũng không sao. Vì đôi khi bạn chỉ thích ăn bánh chứ không thích làm ra chiếc bánh đó. Bạn muốn kiếm tiền chứ không thật sự thích kinh doanh.

Và khi học cái gì đó mới thì mình cũng không cần thiết phải áp cho nó nhiệm vụ phải ra tiền ngay hay là phải thực dụng. Chẳng hạn như gần đây mình có thêm sở thích thêu thùa, nó giúp mình giải quyết khá tốt việc sống chậm, kiên nhẫn và thư giãn đầu óc. Nhưng đôi khi mình cũng khá sốt ruột vì nó tốn nhiều thời gian mà lại không ra tiền. Bạn mình gợi ý mình làm đồ handmade để bán nhưng mình chỉ mới học những mũi thêu cơ bản và mới xong được một bức hoàn chỉnh, tính đến thời điểm mình tạo ra podcast này. Và để bán được hàng thì lại phải có kỹ năng kinh doanh, tiếp thị nữa. Đó, có cái gì là không phải học đâu, và có những cái dường như lại chẳng liên quan đến nhau nhưng mình vẫn nên học.

Tóm lại là mình nghĩ vấn đề của mình thì mình phải tự tìm cách giải quyết mà không nên trông chờ hy vọng ai đó sẽ đưa giải pháp cho mình. Mình nghĩ mình đủ sáng suốt để có thể thu xếp được cuộc đời của mình.

Xem thêm: Download Tru Tiên 3D Pc Download Free, Tru Tiên 3D On Windows Pc Download Free

Còn bạn thì sao, bạn có phải người chơi hệ nhạc nào cũng nhảy như mình không?

I Am NGA

I Am NGA

Vui lòng đọc kỹ yêu cầu vềbản quyềntrước khi sao chép hoặc trích dẫn nội dung trên blog.